Đại đạo rất rộng, cái đầu của chúng ta thì khá nhỏ
Giả sử có một ngọn núi rất lớn.
Lớn đến mức một người đứng phía Đông nhìn thấy mặt trời mọc, một người đứng phía Tây nhìn thấy hoàng hôn, một người đang ở dưới chân núi chỉ thấy rừng cây, còn một người leo gần tới đỉnh lại nhìn thấy mây trôi dưới chân.
Bốn người gặp nhau.
Người thứ nhất nói:
Núi là nơi mặt trời mọc.
Người thứ hai lắc đầu:
Sai rồi. Núi là nơi mặt trời lặn.
Người thứ ba cười:
Hai ông nói chuyện trên trời. Núi rõ ràng toàn cây với đá.
Người thứ tư vuốt râu:
Các ngươi còn thấp quá, núi thật ra nằm trên mây.
Thế là bốn người bắt đầu cãi nhau.
Cãi từ sáng đến trưa.
Cãi từ triết học sang nhân sinh.
Cãi thêm chút nữa chắc lập bốn môn phái, mỗi phái dựng một cái biển thật to trước cổng:
“Chân lý duy nhất của ngọn núi.”
Ngọn núi vẫn đứng đó.
Nó không quan tâm.
Đây có lẽ là một trong những chuyện buồn cười nhất của con người: chúng ta nhìn thấy một phần của thế giới, rồi rất nhanh chóng tưởng rằng mình vừa nhìn thấy toàn bộ thế giới.
Một chút kinh nghiệm biến thành chân lý.
Một lần thành công biến thành công thức.
Một đoạn đường mình từng đi biến thành con đường mà tất cả mọi người đều phải đi.
Rồi từ lúc nào không hay, cái mình từng ngộ ra để giải thoát mình lại trở thành cái lồng dùng để nhốt người khác.
Cái mình ngộ được có thể đúng, nhưng chưa chắc đã là tất cả
Có một sự khác nhau rất lớn giữa hai câu:
Tôi thấy điều này đúng.
và:
Chỉ điều này mới đúng.
Khoảng cách giữa hai câu đôi khi chỉ vài chữ.
Nhưng về mặt tâm trí, nó có thể rộng bằng cả một vực sâu.
Một người từng nghèo, nhờ làm việc điên cuồng mà thoát nghèo, có thể ngộ ra rằng:
Muốn thay đổi cuộc đời thì phải chăm chỉ.
Điều ấy không sai.
Nhưng nếu từ đó anh ta nhìn một người đang kiệt sức rồi nói:
Mày thất bại vì mày chưa cố đủ.
thì cái anh ta từng ngộ ra đã bắt đầu biến dạng.
Một người từng bị tổn thương vì quá tin người, sau nhiều năm học được cách đề phòng.
Đó là trí tuệ của anh ta.
Nhưng nếu anh ta kết luận:
Không được tin bất kỳ ai.
thì trí tuệ đã hóa thành bức tường.
Một người tìm được bình an trong đời sống đơn giản.
Một người khác lại tìm được ý nghĩa khi xây dựng doanh nghiệp, kiếm tiền, cạnh tranh và tạo ra thứ gì đó lớn hơn mình.
Người thứ nhất nhìn người thứ hai rồi nói:
Tham quá.
Người thứ hai nhìn người thứ nhất rồi nói:
Không có chí tiến thủ.
Hai người đều có thể đang sống rất đúng.
Chỉ là họ đang sống hai bài toán khác nhau.
Đây là chỗ rất dễ nhầm.
Ta tưởng người khác đang làm sai bài của mình.
Trong khi thực ra họ đang giải một đề khác hoàn toàn.
Đừng lấy bản đồ của mình bắt người khác đi
Một tấm bản đồ rất hữu ích.
Nhưng bản đồ chỉ hữu ích khi nó mô tả đúng vùng đất mà ta đang đứng.
Bạn không thể cầm bản đồ Đà Lạt rồi đứng giữa Sài Gòn và nổi giận:
Sao cái hồ Xuân Hương không nằm ở đây?
Bản đồ không sai.
Sài Gòn cũng không sai.
Bạn chỉ đang dùng đúng thứ ở sai chỗ.
Kinh nghiệm sống cũng vậy.
Những điều cha mẹ truyền cho ta có thể từng cực kỳ đúng trong thế giới của cha mẹ.
Những điều thầy cô dạy có thể đúng trong môi trường của họ.
Những thứ một doanh nhân thành công kể lại có thể hoàn toàn đúng đối với chính cuộc đời ông ấy.
Nhưng khi bê nguyên xi sang một con người khác, một thời đại khác, một hoàn cảnh khác, cái từng là trí tuệ có thể trở thành một lời khuyên rất ngớ ngẩn.
Giống như có người sống sót qua sa mạc nhờ uống từng ngụm nước nhỏ.
Sau đó ông ấy đi ra biển, gặp một người đang sắp chết đuối và hét:
Hãy uống nước! Đó là bí quyết đã cứu đời tôi!
Nghe cũng hợp lý.
Chỉ hơi sai hoàn cảnh.
Con người thường như vậy.
Ta lấy thuốc từng chữa được bệnh của mình rồi phát cho tất cả mọi người.
Ta quên rằng người kia có thể đang mắc một căn bệnh khác.
Vạn pháp sai biệt
Cùng một cơn mưa.
Người nông dân nhìn thấy mùa màng.
Người bán hàng rong nhìn thấy một ngày ế khách.
Đứa trẻ nhìn thấy vũng nước để nhảy vào.
Người vừa chia tay nhìn thấy một bài nhạc buồn.
Con ếch thì có lẽ chẳng triết lý gì cả.
Nó nhảy xuống ao.
Mưa chỉ là mưa.
Nhưng khi đi qua từng con người, nó trở thành hàng nghìn thế giới khác nhau.
Đó là điều thú vị của cái gọi là vạn pháp sai biệt.
Sự vật vốn có vô số mặt.
Con người lại đứng ở vô số vị trí.
Rồi mỗi người còn mang theo một quá khứ khác nhau, một thân thể khác nhau, một nỗi sợ khác nhau, một ham muốn khác nhau.
Thế nên cùng một chuyện, hai người nhìn thấy hai thứ hoàn toàn khác nhau là điều rất bình thường.
Ta hay gọi sự khác biệt đó là:
- người này hiểu sai,
- người kia cố chấp,
- thằng nọ ngu,
- ông kia chưa đủ tầm.
Đôi khi đúng thật.
Nhưng cũng có khi người kia chỉ đơn giản đang đứng ở một phía khác của con voi.
Người sờ trúng chân bảo con voi giống cái cột.
Người sờ trúng tai bảo giống cái quạt.
Người cầm được vòi bảo giống con rắn.
Nếu tất cả đều chỉ được chạm một chỗ, thì thứ nguy hiểm nhất không phải là nhìn chưa đủ.
Thứ nguy hiểm nhất là không biết rằng mình đang nhìn chưa đủ.
Đại đạo vô hình
Nếu có một con đường đủ lớn để chứa mọi thứ, nó có lẽ sẽ không giống một con đường.
Bởi con đường bình thường có mép.
Bên trái là đường.
Bên phải không phải đường.
Nhưng nếu gọi là đại đạo, thì nó phải rộng đến mức cả người đi nhanh, người đi chậm, người đi vòng, người ngồi nghỉ, thậm chí người đang đi ngược lại một đoạn nào đó cũng vẫn nằm bên trong nó.
Nghe hơi ngáo.
Nhưng nghĩ kỹ lại cũng không đến mức ngáo lắm.
Một con sông không bắt mọi giọt nước phải chảy giống nhau.
Có giọt chạy giữa dòng.
Có giọt xoáy vào bờ.
Có giọt đập vào đá.
Có giọt bốc hơi thành mây, vài tháng sau rơi xuống một ngọn núi khác.
Nhìn từng giọt, đường đi rất khác.
Nhìn cả vòng tuần hoàn, tất cả vẫn ở trong nước.
Có lẽ con người cũng vậy.
Có người phải trải qua tham vọng mới hiểu buông bỏ.
Có người phải từng nghèo mới hiểu tiền.
Có người phải từng rất giàu mới hiểu tiền không giải quyết được một số chuyện.
Có người học cách mềm mại.
Có người cả đời quá mềm, nên bài học của họ lại là phải cứng lên.
Bạn học được chữ buông.
Người kia có khi đang cần học chữ giữ.
Bạn học được chữ nhẫn.
Người khác có khi nhẫn hai mươi năm rồi, bài học tiếp theo của họ là đứng dậy và nói:
Không.
Nếu cứ lấy bài học của mình đem phủ lên cuộc đời người khác, ta có thể vô tình đẩy họ đi sai bài học mà chính họ cần học.
Đáng sợ nhất không phải là chưa biết, mà là tưởng mình biết hết
Một đứa trẻ sáu tuổi cầm đèn pin bước vào căn phòng tối.
Nó chiếu vào cái bàn.
Nó thấy cái bàn.
Trong khoảnh khắc đó, cái bàn là toàn bộ thế giới sáng của nó.
Nhưng điều đó không có nghĩa căn phòng chỉ có cái bàn.
Chỉ có nghĩa:
đèn pin đang chiếu ở đó.
Tâm trí con người cũng là một cây đèn pin.
Chúng ta chiếu vào một phần rất nhỏ của thực tại.
Gia đình khiến ta chiếu theo một hướng.
Giáo dục khiến ta chiếu theo một hướng.
Công việc, tiền bạc, tình yêu, thất bại, thành công, những người từng làm đau ta, những người từng cứu ta — tất cả đều bẻ cây đèn ấy sang những hướng khác nhau.
Sau vài chục năm, ta có một vùng sáng kha khá.
Rồi một chuyện kỳ lạ xảy ra.
Ta bắt đầu tưởng:
Chỗ nào đèn tôi không chiếu tới thì chắc chẳng có gì.
Đấy là lúc sự hiểu biết bắt đầu sinh ra ngu dốt.
Người biết ít thường nói:
Tôi không biết.
Người biết thêm một chút rất dễ nói:
Tôi hiểu rồi.
Người đi đủ xa đôi khi lại quay về câu ban đầu:
Có lẽ tôi vẫn chưa biết bao nhiêu.
Đây không phải khiêm tốn giả vờ.
Nó là hệ quả tự nhiên khi ta nhìn thấy thế giới lớn đến mức nào.
Giống như đứng trước biển.
Người chưa bao giờ thấy biển có thể tưởng cái ao là rất lớn.
Người đứng trước Thái Bình Dương chẳng cần ai nhắc phải khiêm tốn.
Biển tự làm việc đó.
Thấy người khác đi khác mình, cứ để họ đi
Có một loại lòng tốt hơi kỳ.
Đó là lòng tốt muốn người khác sống đúng theo cách của mình.
Ta nói:
Tôi chỉ muốn tốt cho anh.
Nhưng phần chìm bên dưới đôi khi lại là:
Tôi muốn anh chứng minh rằng cách tôi sống là đúng.
Vì nếu người khác sống hoàn toàn khác mình mà vẫn hạnh phúc, một câu hỏi khó chịu sẽ xuất hiện:
Vậy hóa ra cách của mình không phải cách duy nhất sao?
Cái tôi không thích câu hỏi ấy.
Nó thích một thế giới đơn giản.
Một bên đúng.
Một bên sai.
Một đường chính.
Mọi đường khác là tà đạo.
Như vậy nhẹ đầu hơn nhiều.
Nhưng đời thật không vận hành gọn gàng như menu quán cơm.
Một người kết hôn năm hai mươi lăm tuổi có thể hạnh phúc.
Một người bốn mươi tuổi vẫn sống một mình cũng có thể hạnh phúc.
Một người dành cả đời theo đuổi sự nghiệp có thể thấy đáng giá.
Một người bỏ thành phố về trồng rau cũng có thể thấy đáng giá.
Một người tin vào cạnh tranh.
Một người tin vào hợp tác.
Một người thích náo nhiệt.
Một người cần yên tĩnh.
Nếu họ không làm hại người khác, có lẽ không nhất thiết phải kéo tất cả về cùng một hàng.
Rừng đẹp chính vì nó không có một loại cây.
Nếu cả khu rừng chỉ toàn một thân cây giống hệt nhau, cao bằng nhau, lá giống nhau, nghiêng cùng một góc…
thì nhìn hơi giống server farm.
Không giống rừng nữa.
Cái tâm tự cho mình đúng mới là cái lồng nhỏ nhất và chắc nhất
Có những cái lồng bằng sắt.
Có những cái lồng bằng luật lệ.
Và có một cái lồng rất đặc biệt được dựng bằng câu:
Tôi đúng rồi.
Nó không có song sắt.
Cho nên người ở trong đó thường không biết mình đang bị nhốt.
Mỗi khi gặp một ý kiến khác, cái tâm lập tức chạy ra bảo vệ bức tường:
Người này chưa hiểu.
Người này ngu.
Người này bị dẫn dắt.
Người này chưa trải đời.
Có thể.
Nhưng cũng có một khả năng khác khó chịu hơn:
Có khi họ đang nhìn thấy thứ mà mình chưa từng nhìn thấy.
Nếu trong đầu còn một khe cửa nhỏ cho khả năng ấy, ta vẫn còn học được.
Nếu khe cửa đó đóng lại, dù đọc thêm một nghìn cuốn sách, ta cũng chỉ đang tha thêm gạch về xây tường.
Tri thức càng nhiều, bức tường càng đẹp.
Trích dẫn càng hay.
Lập luận càng sắc.
Nhưng vẫn là tường.
Không phán xét không có nghĩa là mọi thứ đều đúng
Đến đây rất dễ trượt sang một cực khác:
Nếu ai cũng có con đường riêng, vậy làm gì có đúng sai?
Không phải.
Một người có con đường riêng không có nghĩa họ được quyền đẩy người khác xuống vực.
Sự khác biệt không xóa bỏ trách nhiệm.
Một hành vi gây hại vẫn có thể bị phản đối.
Một lập luận sai vẫn có thể bị chỉ ra.
Một quyết định ngu vẫn có thể gọi là quyết định ngu.
Điều cần phân biệt là:
phản biện một hành động khác với phán xét toàn bộ một con người.
Ta có thể nói:
Việc này có hậu quả xấu vì A, B, C.
mà không cần nhảy ngay đến:
Anh là loại người chẳng hiểu gì về cuộc đời.
Ta cũng có thể bảo vệ con đường của mình mà không cần chứng minh tất cả những con đường khác đều thấp hơn.
Cây tre đứng thẳng không cần đi tranh luận với cây liễu vì sao nó rủ xuống.
Chúng chỉ đang mọc theo hai cách khác nhau.
Có lẽ trưởng thành là lúc câu “tôi đúng” đổi thành “tôi thấy”
Ngày còn trẻ, ta thích nói:
Cuộc đời là như thế này.
Sau thêm vài cú đập đầu vào tường, câu đó có thể đổi thành:
Theo kinh nghiệm của tôi, cuộc đời thường như thế này.
Thêm vài năm nữa:
Trong hoàn cảnh của tôi, cách này từng có tác dụng.
Chỉ đổi vài chữ.
Nhưng thế giới bỗng rộng ra rất nhiều.
“Tôi đúng” đóng cánh cửa.
“Tôi thấy” mở cánh cửa.
“Tôi biết” đặt dấu chấm.
“Tôi đang hiểu như thế này” đặt một dấu phẩy.
Và có lẽ người thực sự thấy được một chút của đạo sẽ ngày càng ít muốn đóng dấu vào trán người khác.
Không phải vì họ không có quan điểm.
Mà bởi họ biết một điều rất đơn giản:
đại đạo quá rộng.
Cái mình thấy dù sâu đến đâu cũng vẫn được nhìn qua một đôi mắt, sống trong một thân người, ở một thời đại, trong một hoàn cảnh.
Một con kiến bò trên bức tranh khổng lồ có thể nghiên cứu rất kỹ một chấm mực.
Nó thậm chí có thể viết luận án về chấm mực đó.
Nhưng chấm mực vẫn chỉ là một phần của bức tranh.
Tổng kết
Đại đạo vô hình.
Vạn pháp sai biệt.
Người thấy núi.
Người thấy sông.
Người thấy mây.
Người thấy vực sâu.
Ta có thể nói về phần mình đã thấy.
Có thể chia sẻ.
Có thể tranh luận.
Có thể bảo vệ nó rất mạnh mẽ.
Nhưng nên chừa lại trong lòng một khoảng trống nhỏ để nhớ rằng:
cái mình đã ngộ không nhất thiết là toàn bộ đạo.
Đừng lấy đoạn đường mình đã đi để phán toàn bộ hành trình của người khác.
Đừng lấy vết thương của mình làm luật cho thiên hạ.
Đừng lấy phương thuốc từng cứu mình rồi bắt tất cả mọi người phải uống.
Thấy người khác đi một con đường khác, nếu con đường ấy không làm hại ai, có khi chỉ cần đứng sang một bên.
Nhìn một chút.
Biết đâu phía họ đang đi có một cảnh mà đời này mình chưa từng thấy.
Và nếu một ngày họ quay lại kể:
Phía bên kia ngọn núi có biển.
thì thay vì cười:
Làm gì có biển, cả đời tôi chỉ thấy rừng.
có lẽ ta chỉ cần đáp:
Ừ. Kể tôi nghe xem.
Có khi, chỉ bốn chữ đó thôi, cái lồng trong tâm đã mở thêm được một khe cửa.
Và đại đạo vốn chẳng cần ta bảo vệ.
Nó đủ lớn để chứa cả người giống mình,
lẫn người hoàn toàn khác mình.
Tham khảo
- Lão Tử — Đạo Đức Kinh
- Trang Tử — Nam Hoa Kinh
- Tư tưởng về tính sai biệt, duyên khởi và phương tiện trong triết học Phật giáo
Bình luận