Lý thuyết nhóm: Toán học của đối xứng, từ Rubik đến vật lý hạt

Đặt vấn đề

Có những thứ thay đổi mà thực ra chẳng thay đổi gì cả.

Nghe hơi ngáo.

Nhưng thử lấy một hình vuông bằng giấy đặt lên bàn.

Ta xoay nó 90 độ.

Nó đã chuyển động. Bốn góc chạy sang bốn chỗ khác. Mỗi phân tử giấy cũng chạy theo một quỹ đạo nhỏ trong không gian.

Nhưng nếu hình vuông không có chữ, không có màu đánh dấu, nhìn từ trên xuống ta vẫn thấy… đúng cái hình vuông ban đầu.

Xoay tiếp 90 độ.

Vẫn thế.

Xoay 180 độ.

Vẫn thế.

Có một thứ đã chuyển động, nhưng một thứ khác vẫn được giữ nguyên.

Thứ được giữ nguyên ấy gọi là đối xứng (symmetry).

Và lý thuyết nhóm (Group Theory) về cơ bản là môn toán học hỏi một câu khá kỳ quặc:

Nếu ta gom tất cả những phép biến đổi làm cho một vật “vẫn là chính nó” lại với nhau, chúng tuân theo những quy luật gì?

Câu hỏi nghe giống trò chơi dành cho trẻ con.

Nhưng cứ đào xuống.

Từ hình vuông ta gặp Rubik.

Từ Rubik ta gặp hoán vị.

Từ hoán vị ta gặp ma trận.

Từ ma trận ta gặp cơ học lượng tử.

Rồi khi đào sâu thêm một chút nữa, ở dưới lớp đất toán học đó xuất hiện những cái tên khá đáng sợ:

$$ SU(3),\quad SU(2),\quad U(1) $$

Và ba nhóm ấy nằm ngay trong trái tim của Mô hình Chuẩn (Standard Model), lý thuyết hiện đại mô tả các hạt cơ bản và ba trong bốn tương tác cơ bản mà chúng ta biết. (CERN)

Một đứa trẻ xoay Rubik.

Một nhà vật lý bắn proton vào nhau trong máy gia tốc.

Hai người tưởng như chẳng liên quan gì.

Nhưng ở tầng toán học phía dưới, cả hai đều đang đụng vào group theory.

Trước hết: đối xứng là cái gì?

Hãy tưởng tượng một cái đĩa tròn hoàn toàn trắng.

Ta xoay nó 10 độ.

Không ai nhận ra.

Xoay 37 độ.

Cũng chẳng ai biết.

Xoay 180 độ.

Nó vẫn giống hệt ban đầu.

Hình tròn có rất nhiều đối xứng quay.

Nhưng với hình vuông thì khác.

Xoay 10 độ là lộ ngay.

Chỉ có:

  • xoay $0^\circ$
  • xoay $90^\circ$
  • xoay $180^\circ$
  • xoay $270^\circ$

mới đưa hình vuông trở lại trạng thái không phân biệt được với ban đầu.

Nếu cho phép lật qua các trục đối xứng nữa, ta có tổng cộng 8 phép đối xứng.

Có thể hình dung như sau:

 1                 xoay 90°
 2          ┌───┐ ─────────→ ┌───┐
 3          │   │             │   │
 4          └───┘             └───┘
 5
 6             ↓ phản chiếu
 7
 8          ┌───┐
 9          │   │
10          └───┘

Điều thú vị không nằm ở từng phép biến đổi riêng lẻ.

Điều thú vị nằm ở chuyện:

ta có thể ghép chúng lại với nhau.

Ví dụ:

1xoay 90°
23lật ngang
45xoay 180°

Ba thao tác trên khi ghép lại sẽ tương đương với một phép đối xứng khác.

Ta bắt đầu có một thế giới gồm những “hành động”, trong đó hành động này có thể nối với hành động kia.

Và đó là lúc một group xuất hiện.

Group thực ra là gì?

Định nghĩa toán học rất ngắn.

Một nhóm $G$ gồm:

  • một tập hợp các phần tử;
  • một phép toán để kết hợp hai phần tử.

Nhưng hai thứ đó phải thỏa mãn bốn luật: đóng, kết hợp, phần tử đơn vị và phần tử nghịch đảo. (MathWorld)

Nghe hơi khô.

Ta đổi sang tiếng người.

Giả sử mỗi phần tử của nhóm là một thao tác với Rubik.

Luật 1: Làm hai phép hợp lệ thì kết quả vẫn hợp lệ

Ví dụ:

1xoay mặt phải
2+
3xoay mặt trên
4=
5một chuỗi xoay Rubik hợp lệ

Trong toán học gọi là closure – tính đóng.

Nếu:

$$ a,b\in G $$

thì:

$$ ab\in G $$

Nói đơn giản:

Đã chơi trong sân thì đá bóng kiểu gì quả bóng cũng phải còn trong sân.

Luật 2: Cách đặt dấu ngoặc không quan trọng

Giả sử ta có ba thao tác $A$, $B$, $C$.

Ta có:

$$ (AB)C=A(BC) $$

Đây là associativity – tính kết hợp.

Lưu ý cực kỳ quan trọng:

không có nghĩa:

$$ AB=BA $$

Hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Đây chính là cái hố mà Rubik ngồi trong đó cười vào mặt chúng ta.

Chút nữa sẽ quay lại.

Luật 3: Phải có nút “không làm gì”

Group luôn cần một phần tử đặc biệt gọi là identity, thường viết:

$$ e $$

Nó có tính chất:

$$ ea=ae=a $$

Với Rubik, identity đơn giản là:

Đừng xoay gì cả.

Nghe rất triết học.

Trong một môn toán toàn những hành động, không hành động cũng phải được coi là một hành động.

Không có cái “không làm gì” ấy, cấu trúc sẽ không hoàn chỉnh.

Luật 4: Mọi hành động đều phải có đường quay về

Nếu ta xoay mặt Rubik sang phải 90 độ thì có thể xoay ngược lại 90 độ.

Nếu phần tử là:

$$ a $$

thì phải tồn tại:

$$ a^{-1} $$

để:

$$ aa^{-1}=a^{-1}a=e $$

Đây là inverse – phần tử nghịch đảo.

Nôm na:

Đã bước vào thì phải tồn tại một cách bước ngược ra.

Bốn luật.

Xong định nghĩa group.

Quá dễ.

Phần không dễ là từ bốn luật đơn giản đó, khoảng hơn một thế kỷ toán học hiện đại mọc lên như rừng.

Rubik: một cục nhựa chứa cả đại số

Bây giờ lấy một khối Rubik 3×3×3.

Ta xoay mặt phải một lần, ký hiệu:

$$ R $$

Xoay mặt trên:

$$ U $$

Xoay mặt trước:

$$ F $$

và cứ thế.

Mỗi chuỗi thao tác như:

$$ RUR’U’ $$

là một phần tử của Rubik’s Cube Group.

Rubik dạy ta bài học đầu tiên: thứ tự rất quan trọng

Thử:

$$ RU $$

rồi thử:

$$ UR $$

Ta nhận được hai trạng thái khác nhau.

Nói bằng toán:

$$ RU\neq UR $$

Những nhóm có:

$$ ab=ba $$

với mọi $a,b$ được gọi là nhóm giao hoán (Abelian group).

Nhóm Rubik không như vậy.

Nó là non-Abelian.

Đây chính là một phần lý do Rubik khó.

Nếu tất cả các phép xoay giao hoán với nhau thì ta có thể đổi thứ tự thoải mái:

1R U F R' U'

có thể gom các phép $R$ lại, $U$ lại, $F$ lại.

Rubik có lẽ sẽ trở thành một cục nhựa khá buồn chán.

Nhưng tự nhiên không tử tế như thế.

1R rồi U  ≠  U rồi R

Một thay đổi bé tí trong thứ tự tạo ra kết quả khác hoàn toàn.

Cũng giống như:

1mặc quần → mặc quần lót

và:

1mặc quần lót → mặc quần

Hai chuỗi có cùng hai thao tác.

Nhưng xin đừng nói với mình rằng kết quả giống nhau.

Rubik khổng lồ đến mức nào?

Rubik 3×3×3 có:

$$ 43,252,003,274,489,856,000 $$

trạng thái hợp lệ.

Tức khoảng:

$$ 4.3252\times10^{19} $$

trạng thái. (Cube20)

Một con số nhìn thôi đã muốn đóng laptop.

Nếu mỗi giây kiểm tra một trạng thái, thì kiểm tra hết sẽ cần khoảng:

$$ \frac{4.3\times10^{19}}{31,536,000} \approx1.37\times10^{12} $$

năm.

Tức hơn một nghìn tỷ năm.

Tuổi vũ trụ hiện tại chỉ khoảng 13,8 tỷ năm.

Nhưng đây là chỗ group theory bắt đầu thể hiện sức mạnh.

Thay vì nhìn hơn $10^{19}$ trạng thái như những con quái vật riêng biệt, ta nhìn chúng như các phần tử của một cấu trúc.

Ta tìm:

  • generator;
  • subgroup;
  • coset;
  • symmetry;
  • invariant;
  • permutation.

Và đột nhiên một đại dương trạng thái bắt đầu có hình dạng.

Kết quả nổi tiếng là theo half-turn metric, mọi trạng thái Rubik 3×3×3 đều có thể giải bằng tối đa 20 bước nếu mỗi lần xoay một mặt 90°, 180° hoặc 270° được tính là một bước. Con số này được gọi là God’s Number. (Cube20)

Nếu chỉ tính các lần xoay 90° là một bước, tức quarter-turn metric, con số tương ứng là 26. (Cube20)

Một không gian có hơn:

$$ 43,000,000,000,000,000,000 $$

trạng thái.

Nhưng không trạng thái nào cách đích quá 20 bước theo metric kia.

Đó là vẻ đẹp hơi kỳ dị của toán học:

Cái rất lớn không nhất thiết hỗn loạn. Đôi khi chỉ là ta chưa nhìn thấy cấu trúc của nó.

Group không nhất thiết phải là những con số

Đây là điểm quan trọng.

Khi học toán ở trường, ta quen với ý tưởng:

1toán học = số

Nhưng group theory nói:

Không cần.

Phần tử group có thể là:

  • số;
  • ma trận;
  • phép quay;
  • phép phản xạ;
  • permutation;
  • thao tác trên Rubik;
  • phép biến đổi của một trạng thái lượng tử.

Group không hỏi:

“Mày là cái gì?”

Nó hỏi:

“Mày kết hợp với nhau như thế nào?”

Đây là một cú chuyển tư duy rất lớn của toán học hiện đại.

Ta bắt đầu bỏ qua vật liệu cụ thể để nhìn vào cấu trúc quan hệ.

Hai hệ thống trông hoàn toàn khác nhau nhưng nếu phép toán bên trong có cùng cấu trúc, chúng có thể được coi là cùng một group theo nghĩa đẳng cấu (isomorphic).

Giống như hai thành phố có nhà cửa khác nhau, người khác nhau, khí hậu khác nhau, nhưng mạng lưới đường đi lại có cùng hình dạng.

Group theory quan tâm tới cái bản đồ.

Không nhất thiết quan tâm ngôi nhà sơn màu gì.

Một ví dụ rất nhỏ: số nguyên modulo 4

Xét:

$$ G={0,1,2,3} $$

với phép cộng modulo 4.

Ví dụ:

$$ 3+2=1\pmod4 $$

vì:

$$ 5\bmod4=1 $$

Ta có:

10 → 1 → 2 → 3 → 0 → 1 → ...

Nó giống kim đồng hồ có bốn giờ.

Phần tử identity là:

$$ 0 $$

Nghịch đảo của $1$ là $3$ vì:

$$ 1+3=0\pmod4 $$

Nghịch đảo của $2$ là chính nó:

$$ 2+2=0\pmod4 $$

Đây là cyclic group:

$$ \mathbb{Z}_4 $$

Và điều kỳ lạ là cấu trúc này giống hệt việc xoay hình vuông từng bước $90^\circ$.

Ta có thể ghép:

10 ↔ xoay   0°
21 ↔ xoay  90°
32 ↔ xoay 180°
43 ↔ xoay 270°

Hai thế giới:

  • một bên là số;
  • một bên là vật thể quay trong không gian.

Nhưng bên dưới chúng là cùng một bộ xương toán học.

Generator: một hành động có thể sinh ra cả thế giới

Trong $\mathbb{Z}_4$, chỉ cần số $1$.

Cộng nó liên tục:

$$ 1 $$

$$ 1+1=2 $$

$$ 1+1+1=3 $$

$$ 1+1+1+1=0 $$

Một phần tử sinh ra toàn bộ group.

Ta gọi $1$ là một generator.

Tương tự, Rubik không cần một nút riêng cho hàng tỷ tỷ trạng thái.

Chỉ cần vài phép xoay cơ bản:

1U, D, L, R, F, B

rồi ghép chúng lại.

Từ một bảng chữ cái cực nhỏ, ta sinh ra một vũ trụ trạng thái khổng lồ.

Khá giống ngôn ngữ.

Tiếng Việt chỉ có vài chục ký tự cơ bản.

Nhưng ta dùng chúng viết được:

  • hóa đơn tiền điện;
  • thơ;
  • giấy ly hôn;
  • luận án tiến sĩ;
  • bình luận “xin link”.

Sự phong phú không nhất thiết đến từ việc có nhiều viên gạch.

Nó có thể đến từ cách vài viên gạch được phép kết hợp với nhau.

Permutation: đổi chỗ mà không làm mất thứ gì

Một trong những group quan trọng nhất là symmetric group:

$$ S_n $$

Nó chứa tất cả các permutation của $n$ vật. (MathWorld)

Giả sử có ba đứa trẻ:

1A B C

Ta đổi thành:

1B C A

Đó là một permutation.

Hoặc:

1C B A

cũng là một permutation.

Có:

$$ 3!=6 $$

cách sắp xếp.

Vậy:

$$ |S_3|=6 $$

Với Rubik, các mảnh góc và cạnh cũng bị permutation khi ta xoay.

Nhưng không phải permutation nào của các miếng Rubik cũng thực hiện được bằng các phép xoay hợp lệ.

Có những ràng buộc liên quan đến:

  • parity của permutation;
  • orientation của góc;
  • orientation của cạnh.

Cho nên nếu tháo Rubik ra bằng tua vít rồi lắp một miếng sai vị trí, ta có thể tạo ra trạng thái mà không có chuỗi phép xoay nào giải được.

Đây là một bài học khá đẹp:

Không phải trạng thái tưởng tượng được nào cũng nằm trong không gian trạng thái mà luật của hệ thống cho phép.

Trong vật lý cũng vậy.

Ta có thể viết rất nhiều cấu hình lên giấy.

Nhưng các định luật bảo toàn và đối xứng sẽ cấm một số cấu hình xảy ra trong tự nhiên.

Representation: biến đối xứng thành ma trận

Cho tới đây group vẫn khá trừu tượng.

Một bước cực kỳ quan trọng là group representation – biểu diễn nhóm.

Ý tưởng là:

Thay vì nói về một phép biến đổi mơ hồ, hãy biểu diễn nó bằng ma trận để máy móc đại số tuyến tính có thể xử lý.

Ví dụ phép quay một vector trong mặt phẳng góc $\theta$ có thể được viết:

$$ R(\theta)= \begin{pmatrix} \cos\theta & -\sin\theta
\sin\theta & \cos\theta \end{pmatrix} $$

Một vector:

$$ \vec v= \begin{pmatrix} x
y \end{pmatrix} $$

sau khi quay trở thành:

$$ \vec v’=R(\theta)\vec v $$

Thế là “xoay một vật” biến thành “nhân ma trận”.

Ta vừa kéo một hành động hình học xuống thành đại số.

Và đây chính là cây cầu rất lớn dẫn từ group theory sang vật lý.

MathWorld mô tả group representation về cơ bản là việc cho một group tác động lên một vector space. (MathWorld)

Từ cái bàn, phân tử đến tinh thể

Đối xứng không chỉ nằm trong sách toán.

Nó nằm khắp vật chất.

Một tinh thể có cách các nguyên tử lặp lại trong không gian.

Một phân tử có thể có:

  • trục quay;
  • mặt phẳng phản xạ;
  • tâm đối xứng.

Group theory cho phép gom những phép biến đổi ấy thành symmetry group.

Từ đó người ta có thể nghiên cứu:

  • cấu trúc tinh thể;
  • dao động phân tử;
  • orbital;
  • phổ hấp thụ;
  • các trạng thái lượng tử.

Điều quan trọng là ta không cần mô phỏng từng nguyên tử bằng cách ngồi nhìn chúng run rẩy.

Đối xứng nói trước rằng:

Một số hành vi phải giống nhau vì hệ thống không phân biệt được hai hướng hoặc hai trạng thái nhất định.

Nó giống việc bước vào một căn phòng có bốn bức tường hoàn toàn giống nhau.

Nếu căn phòng thật sự đối xứng, định luật vật lý không được phép nói:

“Bức tường phía bắc có đặc quyền vì tôi thích nó.”

Nếu không có thứ gì vật lý phân biệt hai hướng, phương trình cũng không nên tự tiện phân biệt chúng.

Rồi toán học đi vào cơ học lượng tử

Ở vật lý cổ điển, ta thường hình dung đối xứng bằng:

  • quay;
  • lật;
  • tịnh tiến.

Nhưng trong cơ học lượng tử xuất hiện những đối xứng không nhất thiết là xoay một vật thể ngoài đời.

Chúng có thể là những phép biến đổi trong một không gian trạng thái trừu tượng.

Một ví dụ quan trọng là:

$$ SU(2) $$

SU(2) xuất hiện tự nhiên khi mô tả spin của các hạt spin-$\frac12$ như electron.

Đây là lúc trực giác đời thường bắt đầu bị bẻ cong.

Ta không còn chỉ xoay một viên Rubik trong ba chiều.

Ta đang “xoay” trạng thái lượng tử trong một không gian toán học mà mắt người không nhìn thấy.

Nhưng các quy luật group vẫn còn nguyên:

  • có identity;
  • có inverse;
  • có composition;
  • có associativity.

Cùng một bộ luật từng chơi với hình vuông.

Chỉ là sân chơi giờ đã xuống sâu hơn trong cấu trúc của thực tại.

Và cuối đường hầm là vật lý hạt

Nếu đi sâu hơn nữa, ta gặp một trong những biểu thức đẹp và đáng sợ nhất của vật lý hiện đại:

$$ SU(3)_C\times SU(2)_L\times U(1)_Y $$

Đây là gauge symmetry thường dùng để mô tả cấu trúc của Standard Model.

Có thể tạm hiểu rất thô:

1SU(3) ──→ tương tác mạnh
2SU(2) ─┐
3       ├──→ cấu trúc điện yếu
4U(1) ──┘

CERN mô tả Standard Model là lý thuyết hiện hành mô tả các hạt cơ bản và ba trong bốn tương tác cơ bản; lực hấp dẫn chưa nằm trong mô hình này. (CERN)

Trong đó $SU(3)$ xuất hiện trong quantum chromodynamics (QCD), lý thuyết mô tả quark và gluon cùng tương tác mạnh.

Đừng hiểu “color” ở đây là màu đỏ xanh mà mắt ta nhìn thấy.

Nó chỉ là cái tên mà các nhà vật lý đặt cho một loại quantum number.

Có ba trạng thái được đặt tên:

1red
2green
3blue

Nhưng một quark không phải viên bi tí hon được sơn màu đỏ.

Tự nhiên kỳ quặc hơn thế nhiều.

Vì sao vật lý lại quan tâm đến group?

Bởi vì vật lý cực kỳ ám ảnh với câu hỏi:

Ta có thể biến đổi hệ thống như thế nào mà định luật vẫn không đổi?

Đây chính là đối xứng.

Ví dụ rất trực giác:

Nếu làm thí nghiệm hôm nay và ngày mai mà điều kiện giống nhau, ta kỳ vọng định luật vật lý không tự nhiên đổi tính cách.

Nếu quay cả phòng thí nghiệm sang hướng khác mà không có yếu tố bên ngoài phân biệt hướng, định luật cũng không nên đổi.

Trong các lý thuyết hiện đại, câu hỏi này được tổng quát hóa rất xa.

Đặc biệt, với các đối xứng liên tục, định lý Noether tạo nên một liên hệ sâu sắc giữa symmetry và conservation law.

Nói nôm na:

1đối xứng
23một thứ gì đó được bảo toàn

Đằng sau việc động lượng, mômen động lượng hay điện tích được bảo toàn là một tầng cấu trúc sâu hơn liên quan đến invariance.

Đối xứng vì thế không chỉ là chuyện:

“Ô, cái hình này đẹp và cân.”

Nó có thể giới hạn trực tiếp những gì vũ trụ được phép làm.

Hình dung toàn bộ con đường

 1Một hình vuông
 2 3      │ xoay mà vẫn giống cũ
 4 5   Đối xứng
 6 7 8Các phép biến đổi
 910      │ ghép chúng với nhau
1112     GROUP
1314      ├───────────────┐
15      ▼               ▼
16 permutation      representation
17      │               │
18      ▼               ▼
19    Rubik           ma trận
202122                quantum state
232425              Lie / gauge groups
262728             SU(3) × SU(2) × U(1)
293031               Standard Model

Ta bắt đầu với một hình vuông.

Rồi không hiểu bằng cách nào, vài trang toán sau đã rơi xuống quark.

Đây là kiểu tai nạn mình khá thích trong toán học.

Một chút code: permutation cũng chỉ là hàm

Ta có thể biểu diễn một permutation rất đơn giản bằng Python.

Giả sử:

10 → 1
21 → 2
32 → 0

Ta viết:

1p = [1, 2, 0]

Một permutation khác:

1q = [2, 0, 1]

Hàm compose:

1def compose(p, q):
2    return [p[q[i]] for i in range(len(p))]
3
4
5p = [1, 2, 0]
6q = [2, 0, 1]
7
8print(compose(p, q))

Ý nghĩa là áp dụng $q$ trước rồi tới $p$.

Một group permutation lớn về bản chất vẫn xây từ những ý tưởng rất đơn giản như vậy.

Chỉ có điều khi $n$ tăng lên, số permutation tăng theo:

$$ n! $$

Và thế giới lập tức nổ tung.

Ví dụ:

$$ 20! = 2,432,902,008,176,640,000 $$

Đó là lý do cấu trúc group quan trọng.

Ta không thể cứ brute force mọi thứ mãi được.

Ta cần biết những trạng thái nào tương đương, những phép biến đổi nào sinh ra nhau và phần nào của không gian thực sự cần nghiên cứu.

Group Theory cho ta một kiểu tư duy khá lạ

Điều mình thích nhất ở lý thuyết nhóm không phải $SU(3)$ hay Rubik.

Mà là cách nó thay đổi câu hỏi.

Thông thường ta nhìn một thứ và hỏi:

Nó được làm từ cái gì?

Group theory hỏi:

Những biến đổi nào có thể tác động lên nó mà vẫn giữ lại một thứ bất biến?

Đây là hai cách nhìn thế giới khác nhau.

Một cái cây có thể được mô tả bằng:

  • cellulose;
  • nước;
  • carbon;
  • DNA.

Nhưng cũng có thể được mô tả bằng những quan hệ và phép biến đổi.

Một hệ thống phần mềm có thể được mô tả bằng:

  • CPU;
  • RAM;
  • database.

Nhưng cũng có thể được nhìn thông qua:

  • state;
  • transition;
  • invariant;
  • reversible operation.

Rất nhiều ngành toán học hiện đại đi theo kiểu tư duy thứ hai.

Bỏ vật liệu sang một bên.

Nhìn vào cấu trúc.

Ưu điểm và giới hạn của cách nhìn bằng group

Group theory rất mạnh khi bài toán có symmetry hoặc các phép biến đổi có cấu trúc.

Nó giúp:

  • gom nhiều trường hợp tưởng khác nhau thành một lớp;
  • loại bỏ các trạng thái tương đương;
  • hiểu permutation và transformation;
  • nghiên cứu tinh thể và phân tử;
  • mô tả spin và symmetry trong quantum mechanics;
  • xây dựng ngôn ngữ toán học của particle physics.

Nhưng group theory không phải cây đũa thần.

Biết symmetry của một hệ thống không có nghĩa ta lập tức biết toàn bộ động lực học của hệ thống.

Hai lý thuyết có thể chia sẻ một symmetry nhưng vẫn có hành vi khác nhau.

Ngoài symmetry còn có:

  • dynamics;
  • coupling constant;
  • điều kiện biên;
  • năng lượng;
  • trạng thái ban đầu;
  • symmetry breaking.

Nói cách khác:

Group theory cho ta bộ khung của tòa nhà, nhưng chưa chắc cho ta biết trong phòng khách đang đặt cái ghế nào.

Tổng kết

Một nhóm toán học chỉ cần bốn điều:

  • đóng;
  • kết hợp;
  • identity;
  • inverse.

Nghe nhỏ tới mức hơi đáng ngờ.

Nhưng bốn luật ấy đủ để chúng ta nghiên cứu từ:

 1xoay hình vuông
 2 3permutation
 4 5Rubik
 6 7ma trận
 8 9đối xứng lượng tử
1011SU(2), SU(3), U(1)
1213vật lý hạt

Có lẽ điểm đẹp nhất của lý thuyết nhóm là nó nhắc ta rằng đối xứng không phải chuyện trang trí.

Đối xứng là thông tin.

Nó nói cho ta biết những thứ nào thực ra tương đương.

Nó nói những biến đổi nào được phép.

Nó chia một không gian khổng lồ thành những vùng có cấu trúc.

Và đôi khi nó nói cả những điều mà tự nhiên không được phép làm.

Một đứa trẻ cầm Rubik lên, xoay mặt phải rồi xoay mặt trên.

Hai miếng nhựa kêu cạch, cạch.

Không có gì thần bí.

Chỉ có lò xo, nhựa, lực ma sát và vài ngón tay.

Nhưng nếu tiếp tục hỏi:

Tại sao thứ tự hai phép xoay lại quan trọng?

ta gặp non-commutativity.

Hỏi tiếp:

Toàn bộ các phép xoay tạo thành thứ gì?

ta gặp group.

Hỏi tiếp:

Group có thể tác động lên vector thế nào?

ta gặp representation.

Hỏi tiếp:

Những symmetry nào được phép trong thế giới lượng tử?

ta bắt đầu chạm vào $SU(2)$ và $SU(3)$.

Và thế là từ một cục Rubik vài chục nghìn đồng, bằng một chuỗi câu hỏi đủ lì lợm, ta chui được xuống tận tầng toán học nơi con người mô tả quark, gluon và những quy luật sâu nhất hiện biết của vật chất.

Vũ trụ đôi khi không giấu bí mật ở những thứ quá xa.

Có khi nó giấu ngay trong một cú xoay 90 độ mà ta đã làm hàng nghìn lần nhưng chưa từng hỏi:

Tại sao?

Tham khảo

Bình luận